Có thể đây sẽ là review cuối cùng về câu truyện của mình, nếu bạn nào bảo mình dựng truyện hay bịa thì có thể bỏ qua cũng đc. Thực sự có nhiều điều muốn nói mà mình ko biết nói từ đâu.
Có lẽ đầu tiên mình xin gửi lời cảm ơn các bạn đã chia sẻ những câu truyện của các bạn cùng với mình giúp mình nguôi ngoai bớt phần nào, thực sự từ trước đến nay mình ít khi kêu ka về mọi thứ, bởi đàn ông mà suốt ngày kêu ka thì có cô gái nào có thể chọn bạn làm chỗ dựa cho tương lai, và voz là nơi đầu tiên mình kêu ka cũng là nơi mình đã chia sẻ câu truyện của mình lên. Một số bạn inbox cho mình, xin lỗi vì mình ko rep đc (chưa đủ post), và đây là nick của thằng ku mình mượn nó mà thôi.
Có 1 bạn đồng đạo (cùng karate), đã gửi lời chia sẻ tới mình, thực sự lúc đó ngoài việc dày vò đôi bàn tay bằng cái đích đấm mình ko biết làm gì hơn cả, bấn loạn, chán nản, nhưng ko thể chìm đắm trong mem rượu được vì lúc đó mình cần tỉnh táo hơn bao giờ hết, trút tức giận lên cô ấy, thằng s hay cái cuộc đời chó má này là ko thể nên dày vò đôi bàn tay là cách khá nhất mà mình nghĩ đc. Thôi lan man quá rồi, quay về chủ đề chính vậy
Sau buổi tối ngày hôm kia, tức là sau buổi tối khi 2 mẹ biết truyện đó. Sáng hôm sau mình đi làm bình thường, chiều thì mẹ gọi điện bảo về sớm có việc. Lại xin phép sếp về sớm, lại bị kêu.
Về đến cổng thì thấy thằng em trai cô ấy, nhìn nó mặc cái áo BK nghĩ lại thời sinh viên, bây giờ nó đầy đủ, đồng phục ko như thời của mình, chỉ tối ngày ở tam giác vàng, mình quen cô ấy cũng từ nó mà ra, hình như nó đang năm cuối rồi thì phải, nó rất quý mình, vì mình dạy nó võ, dạy nó chơi Dota.
Nó thấy mình đã chạy đến, mặt hơi nghiêm trọng, mình ko hiểu dắt xe vào nhà thì thấy thằng S, bố mẹ mình, bố mẹ cô ấy, cô ấy cùng đứa em gái út hình như năm nay thì đại học. Hơi bất bất ngờ nhưng ko thái độ gì. Ngồi xuống, mọi người im lặng nhin mình, không khí nặng nề, ko ai nói câu gì, mình mở lời trước
- Đầy đủ mọi người ở đây, có việc gì ko ạ??? - Em đến đây để xin lỗi anh chị với các bác, mọi truyện tại em mà ra cả, em ko biết phải làm thế nào nữa nhưng mong anh tha thứ cho cô ấy. – thằng S bật dậy nói
Mình chưa nói gì cả, thằng em cô ấy đã lao vào - thằng chó mày phá hoại anh chị tao rồi mày …. Nó chưa kịp nói hết câu thì bố cô ấy đã quát lên - thằng K ra ngoài, truyện người lớn ko phải việc của mày. Nó lủi thủi ra ngoài cổng cùng với con em nó (gọi là T bé) - Thực sự mình ko có gì để nói, và cũng ko quan tâm ai nói gì nữa. Mình muốn mọi thứ chấm dứt, mình quá mệt mỏi sau mấy ngày vừa rồi - Mình nói, bố mẹ cô ấy và bố mẹ mình thoáng nét giận trên khuôn mặt, nhưng mình kệ. Còn cô ấy lại khóc, thấy thương và tội nghiệp cho cô ấy quá
- Mọi người hiêu và tha thứ cho cô ấy được ko, thực sự mọi truyện ko như mọi người nghĩ và mối quan hệ giữa em và cô ấy chỉ là bột phát, 1 phút ko kiểm soát nối bản thân – thằng S vừa dứt lời thì… Choang !!! Bố cô ấy cầm cái ly trên tay ném suống sàn nhà, chỉ vào mặt thằng S rồi nói - Cậu nói thế mà nghe cho được à, tôi ko biết cậu dụ dỗ làm gì con gái tôi, mối quan hệ giữa cậu và con gái tôi thế nào nhưng mọi truyện rành rành ra đấy, nếu cậu ko có bố mẹ thì tôi đã giết cậu rồi - Tôi hỏi cậu và hỏi luôn con T, 2 đứa mày có yêu nhau ko hả hả, trả lời cho rõ ràng – bố cô ấy hỏi tiếp
Mình đứng như trời trồng, cô ấy chỉ khóc, ko nói gì, thằng S thì ấp úng - Dạ… dạ…có - Được thế mày có lấy con T thay cho thằng H ko hả??? – bố cô ấy hỏi còn mình và bố mẹ mình vẫn im lặng - Dạ cái này, cái này cháu còn phải…phải xem bố mẹ cháu đã ạ. - Gọi bố mẹ mày đến đây cho tao - Cái này ko đc đâu ạ - Thế là mày ko lấy con T được, mà mày có lấy con T được thì tao cũng ko để con T nhà tao lấy cái loại như mày làm chồng, dù nó ko ngoan như tao tưởng???
Cảm giác của mình, muốn làm gì đó, cô ấy thì đang khóc, bố cô ấy luôn tự hào vì có 1 đứa con gái cả ngoan nhất nhà thì hôm nay đã thốt ra bảo cô ấy ko ngoan nữa, chẳng biết làm gì, hay mình tha thứ cho cô ấy thì sẽ ko có gì nữa, thở dài rồi mình bảo - Thôi bác ơi, bình tĩnh, có gì nói truyện sau. Rồi mình quay sang thằng S bảo - Mày về đi, nếu muốn sống thì đừng có qua lại với cô ấy nữa, mày hết việc ở đây rồi. Nó ko nói gì, cúp đuôi, ra dắt con SH với cái biển số chó chết ấy mở cổng về.
Nhưng mọi truyện ko êm đẹp như thế. Vừa quay vào đinh nói thì nghe thấy… Rầm!!! Là tiếng xe máy đổ, chạy ra cổng thì ra thằng em cô ấy đang đấm đá thằng S cật lực, còn cái xe thì đè lên chân thằng S. Mình thấy thế quát nó - K mày làm gì thế, thôi ngay. Cái ngu của mình là lại đi quát nó, thấy mình quát, nó cố túm tóc thằng S, định làm 1 cú tạt vào mặt thằng S, mình nhảy đến gạt tay nó ra nhưng ko kịp, chỉ chạm vào tay nó và cú tạt nó vào đúng thái dương thằng S. Thằng S ngất. Mình lối nó ra, chắc cũng chỉ bị choáng bình thường, tỉnh ngay thôi, nhưng cô ấy đã hốt hoảng gọi taxi, gọi xe cứu thương.
Vâng cảm giác khó tả đến khó chịu, nó đau đớn, quằn quại mà ko làm gì đc, nếu thằng S là bạn cô ấy hay bạn mình thì cô ấy lo lắng và gọi taxi, xe cứu thương thì mình sẽ tự hào lắm, vì có 1 người vợ hết lòng vì bạn bè như vậy, nhưng đó lại là thằng S, thằng đã qua lại, quan hệ với cô ấy thì mình ko thể nào mà vui nổi, có thể mình nhỏ nhen quá chăng, khi thù hận nó làm mất hết niềm tin và yêu thương dành cho con người cô ấy. Vậy mà trước đó mấy phút thôi mình từng có ý nghĩ sẽ tha thứ cho cô ấy, nhưng bây giờ có lẽ mình sẽ phải dùng lý trí để suy nghĩ chứ ko thể cuốn theo cảm xúc 1 lần nữa.
Thấy cô ây hốt hoảng qua mình cũng nói - S nó ko sao đâu, chỉ bi choáng tý, tỉnh ngay bây giờ thôi Cô ấy ko cuống cuồng như vừa rồi nữa, bố cô ấy lôi thằng K vào rồi quát - mày làm cái gì đấy, hết chị mày làm loạn lại đến mày đấy à Mình thấy thế, dìu thằng K vào ghế, rồi bảo - Thôi bác ạ, K nó cũng nóng tính như bác vậy, bác đừng quát mắng nó nữa. Bó cô ấy ko nói gì nữa. Mình lôi thằng K ra ngoài bảo - Đây là chuyện của anh, ko cần mày làm thế, năm cuối rồi, cẩn thận mà lo tấm bằng đi, đánh nhau ko giải quyết gì đâu. Nó cũng im. Nhìn nó lại nhớ lại thời sinh viên, cũng nóng tính, nghích ngợm, bất cần và phá phách, cô ấy yêu mình cũng vì lẽ đó, mà bây giờ thì …..
Mình vào nhà, em T bé đang dọn chõ thủy tinh lúc nãy , còn cô ấy đang rót cốc nước cho thằng S đang nằm khèo ở cái ghế, nhìn thấy cảnh đó nếu là ngày thường thì cũng ko có gì cả, nhưng vào lúc này thực sự nó ko khác gì sát muối vào lòng mình, cảm giác bất lực, khó chịu. Thằng K thấy thế nó chỉ tay vào cô ấy, mồm nó méo xệch đi vừa khóc vừa nói: “Em ghét chị”. Chứng kiến cảnh đó thực sự mình ko biết làm gì nữa, ko lẽ vì mình mà gia đình cô ấy, tình cảm chị em lại có vấn đề thì ko biết làm cách nào nữa. Bố cô ấy thấy thế nói:
- Thằng K ra ngoài. Nó xụt xịt khóc rồi lủi thủi ra ngoài cổng đứng Mình cũng ko biết làm gì nữa, kệ mọi người và thằng S ở đó, lên sân thượng, và trút mọi thứ lên cái đích đấm, đấm cho quên đi cái cảnh cô ấy rót nước hay cái cảnh cô ấy lo lắng cho thằng S, ko nói với ai và cũng ko ai biết những gì đang diên ra trong đầu mình, chỉ có nói cùng anh em vozer, những người mà họ ko biết mình và mình ko biết họ, cũng thấy bớt phần nào. Lúc sau mẹ gọi xuống tắm rủa ăn cơm.
Thấy cả nhà cô ấy và thằng S dã về, ăn cơm xong, chả ai nói với ai câu nào, vác cai lap lên sân thượng ngồi đọc cmt của các bạn, lúc sau thấy 2 cái xe xịch trc cổng, là bố mẹ và 2 đứa em cô ấy, khoảng 15p sau thì bố cô ấy cùn bố mình lên sân thượng, mình cất lap.
Vừa ra đứng cùng phụ huynh, bố cô ấy rút bao thuốc đưa mình 1 điếu (còn châm lửa cho mình nữa), ngậm điếu thuốc, rít 1 hơi dài, rồi bố cô ấy nói. - Mọi việc thành ra thế này, bác ko còn mặt mũi nào mà nhìn bố mẹ cháu nữa, mong ngày đc làm thông gia với ông mà bây giờ tôi phải xin lỗi ông rồi. Bác ấy nói rồi quay ra nhìn bố mình - Thôi thì kệ cho bọn trẻ nó quyết định, lớn cả rồi, cũng mong chúng nó nên cơm cháo, rồi có cháu bế nữa. Mình suy nghĩ 1 lúc rồi nói
- Cháu xin lỗi bác, con xin lỗi bì làm phật ý bố, nhưng mọi việc của T con biết hết, sau này lấy nhau có thể con ko quên đc, lôi truyện cũ ra làm khổ cô ấy thì càng khổ cô ấy hơn, 1 vài năm nữa mọi truyện qua đi, có thể bố và bác ko phải là thông gia nữa nhưng nó nhẹ nhàng với cả T và con, sẽ ko có những lúc con cái chúng con hay là cháu của bố và bác phải chứng kiến cảnh bố nó đay nghiến mẹ nó bằng những truyện xảy ra mấy ngày vừa rồi. 2 người ko nói gì, mình nói tiếp
- Cháu xin lỗi bác, cháu hơi nhỏ nhen và ích kỉ, cháu làm thế thì T là người chịu thiệt thòi, cháu biết tình cảm cô ấy dành cho cháu là thật, nhưng cháu ko đủ cao thượng để vùi truyện này đi mãi mãi, bây giờ cháu ko làm đc gì hơn ngoài việc mong cô ấy tìm dc 1 người tốt hơn cháu Bố mình và bác ấy cũng ko nói gì , chỉ lặng lẽ đốt thuốc và trầm ngâm. 1 lúc sau bác ấy vỗ vai mình rồi bảo - Không sao cháu ạ, đừng suy nghĩ nhiều quá, nghỉ sớm đi ko mệt, nói rồi 2 phụ huynh đi xuống, để mình ở lại
Suy nghĩ lung tung, có phải mình đang làm cả 2 bố mẹ khó xử ko, có phải trẻ con làm mất lòng người lớn ko, mình đã làm sai hay đúng, có nên làm gì với cô ấy ko, mọi thứ lẫn lộn, mình muốn phát điên lên vì mọi thứ, nó ập đến quá nhanh và mình cũng chẳng thể ngờ tới. Đang ngồi thì 2 đứa em cô ấy lên, thằng K và em T bé. Mình cũng chán ko muốn quay ra nữa
- Sao lúc chiều anh ko để em đánh thằng khốn nạn ấy đi – thằng K nói Mình vẫn im lặng - Em ko biết sao chị ấy lại làm thế nhưng sao anh để yên cho thằng S vậy được – nó nói tiếp - Đánh nó giải quyết gì, mọi chuyện cũng đã thế rồi, ko muốn chị em khổ thì đừng gây sự cho mọi chuyện thêm rắc rối nữa, chuyện của anh và chị các em đừng lo lắng làm gì, mệt đầu ra - Em xin phép thay chị ấy xin lỗi anh – em T bé nói - Không có gì, vài năm nữa, lớn chút nữa, đi làm rồi các em sẽ hiểu và thông cảm cho chị ấy, đừng ghét chị ấy như thế, là người 1 nhà, cố giữ lấy tình chị em, đừng có làm chị ấy thêm áp lực – mình nói với 2 đứa - Thôi 2 đứa về đi, muộn rồi, nhớ lời anh dặn đấy – mình nói tiếp. 2 đứa em cô ấy về nhà
Tối nằm mệt quá nên ngủ luôn cũng chẳng nhớ đc gì, sang hôm sau dậy (tức là sang hôm qua) lại đi làm cả ngày, cuối buổi chiều điện thoại rung, mở ra, vẫn đuôi số điện thoại quen thuộc, là cái số mà thời mới bắt đầu yêu 2 đứa đã mua cùng nhau, sim đôi, có lẽ sắp mất 1 đôi rồi, đúng là yêu càng nhiều kỉ niệm cùng nhau thì lúc chia tay càng thấy thấm thía và hối tiếc về lúc 2 đứa hạnh phúc, mệt mỏi mở ra đọc, cô ấy hẹn tối nay có việc muốn nói với mình ở quán cf cũ, con gái thường thế nhỉ, bao giờ cũng chọn những chỗ nhiều kỉ niệm nhất, những thứ gần gũi nhất, có lẽ cũng chỉ muốn con trai mềm lòng hay làm cái lý trí nó mất đi trong tức thời để con trai nói ra tình cảm thực sự những lúc này. Phù !!! định từ chối, nhưng thôi, nhắn 1 tin Ok, dù gì mình cũng cần biết 1 lý do cụ thể và thật sự chính đáng để cô ấy đánh đổi 4 năm yêu nhau và 1 cuộc hôn nhân sắp tiến hành
Xin sếp về sớm và lại bị la, về nhà thì thấy đồ đạc của cô ấy đã dọn đi hết, chỉ có mẹ đang ở trong bếp, bố thì đang ngồi xem tv, nhìn cảnh này tự nhiên thấy lòng ấm áp, lâu rồi mới đc chứng kiến cảnh này quen thuộc này từ lúc bé, đúng là khi mải chạy theo hạnh phúc, tình yêu hôn nhân tan vỡ thì con người mới nhận ra đc tình yêu, và hạnh phúc gần gũi nhất, ở sát bên minh là gia đình, chả cần chạy theo, chả cần tìm kiếm, nó ko nhìn thấy đc, ko ồn ã, ko rực cháy, đằm thắm mọi lúc như tình yêu, mà nó âm thầm, nhẹ nhàng và cũng sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào
Tối ra quán cf ngày nào, lần này cô ấy đến sớm, đến chỗ cô ấy, kéo ghế ngồi, trên bàn đã có sẵn 1 ly đen đá, 1 ít đường và vài điếu thuốc. Là những thứ mà mỗi khi đi cf với cô ấy mình hay gọi, còn cô ấy, 1 ly sữa chua, những thói quen mà cả 2 ai cũng biết, chả cần nói, cũng ko biết ngươi kia để ý thói quen của mình từ khi nào nữa. Ngồi xuống đối diện cô ấy thay vì ngồi cạnh như mọi lần. Mình từ từ nhấp 1 ngụm cf, sao đắng thế này, có lẽ nào cô ấy bỏ ít đường, châm diếu thuốc, rít 1 hơi, quay sang nhìn cô ấy, cô ấy vẫn ngồi im, chỉ nhìn mình, đối mắt hoe hoe đỏ, khuôn mặt hốc hác, quả thực là xót xa, khi thấy cô ấy như vậy. Mình mở lời trước
- Em nói đi, anh sẽ ngồi nghe - Em xin lỗi anh… Em muốn găp anh để.. thực sự thì em yêu anh… chính xác hôm nay em đến đây để cầu xin anh cho em thêm 1 lần thôi, 1 cơ hội thôi, dù là nhỏ nhất em cũng sẽ cố gắng. Cô ấy nói và bật khóc, rồi cúi mặt nói tiếp
- Những việc em đã làm với anh, em sẽ chẳng có mặt mũi nào mà gặp anh, cầu xin sự tha thứ hay thương hại từ anh, nhưng em ko cần danh dự hay bất cứ thứ gì nữa, em cần anh. Anh cho em là loại con gái đĩ, loại cave hay gì cũng đc, em đã nói rồi, dù chỉ còn 1 chút cơ hội thôi, em sẽ làm, anh ko chấp nhận em, xỉ vả, nhục mạ cũng đc. Bây giờ em cũng đã ko còn là gì của anh nữa, nên em sẽ thử nếu anh ko tha thứ gì kết quả cũng ko thay đổi gì.
Nghe cô ấy nói những câu này, thực sự lòng mình cồn cào, khó chịu, mặt nóng bừng bừng, châm điếu thuốc khác, rít 1 hơi dài rồi nói - Khi anh chia tay với em, nghĩa là chúng ta là người xa lạ, với anh em cũng như những cô gái xa lạ ngoài kia thôi, và cơ hội để đến với 1 người đàn ông như anh và những thằng đàn ông khác là chia đều cho mọi người con gái. Em rõ tính anh nhất, cơ hội luôn có, nhưng anh sẽ ko cho ai cơ hội nếu chỉ ngồi và nói, khóc lóc van xin cả, anh cần thấy hành động, việc làm, nó trực quan cụ thể và ít nhất là anh ko dễ bị lừa
Khi quyết định nói truyện với cô ấy mình đã có chuẩn bị, chia tay cô ấy nhưng sẽ hạn chế khủng hoảng cho cô ấy ở mức thấp nhất, và khi gặp nhau cô ấy lại nói thế, vậy nên đành làm thế, cơ hội hay ko ko biết, thành công hay thất bại cũng ko quan trọng, ít nhất là mình nói thế cũng giúp cô ấy tích cực hơn 1 chút - Em sẽ chuyển chỗ làm, em sẽ ….. Cô ấy chưa kịp nói thì mình ngắt lời - Em ko cần phải kể ra mọi thứ em sẽ làm đâu, bởi liệu em có làm đc tất cả mọi việc, hãy làm những gì em thích, em muốn, nếu em cho là đúng, đừng gò ép bản thân phải làm việc này việc kia bởi em có thể em sẽ bỏ cuộc đấy. Em sẽ hành động nhưng còn anh nữa, có thể 1 năm, 2 năm hoặc sẽ chẳng bao giờ, thậm chí sang năm anh có thể lấy vợ và có con. Tính anh ko thích hứa hẹn hay trêu đùa với tình cảm của người khác, thế nên anh sẽ nói luôn cho em biết.
Đừng vội vàng quá, hãy suy nghĩ cẩn thận và chắc chắn vì có thể cơ hội sẽ ko đến với em, và việc em cô gắng sẽ là vô ích, trong thời gian đó em có thể bỏ qua rất nhiều cơ hội của những người khác đến với em. Em và anh cũng ko còn trẻ nữa thế nên đừng làm việc mà ko suy nghĩ để rồi lúc nhìn lại sẽ hối hận Cô ấy cũng đã ngừng khóc, chỉ xụt xịt, rồi nói
- Em biết, em học anh đấy. Tính anh cũng thế mà, bất cần, phá cách, và đôi khi mạo hiểm làm 1 vài việc điên rồ mà ko cần biết kết quả Nói câu này cô ấy cười nhẹ, thực sự nhìn thấy nụ cười ấy sau mấy ngày hôm nay cô ấy chỉ khóc lóc, mình cũng vơi đi nặng nề trong lòng 1 nửa, nhẹ nhõm, ít ra là thấy dễ chịu hơn. Phù !!! Rồi mình nói tiếp - Có lẽ ko nên nhắc lại nhưng anh muốn hỏi em 1 câu và em cần phải cho anh câu trả lời
Và mình ngồi nghe cô ấy kể truyện, chỉ ngồi nghe nghe và nghe, đoạn này mình xin phép ko kể vì nó dài và mình sẽ tóm tắt lại nội dung cho các bạn Cố ấy nói, cô ấy yêu mình là mối tình đầu tiên của cô ấy, cô ấy đc yêu, hạnh phúc và luôn tự hào với bạn bè, trong 4 năm đó, mặc dù có 1 khoảng thời gian yêu nhưng cô ấy luôn yêu mình, có rất nhiều kẻ theo đuổi cô ấy, và những kẻ đó đều bị bật ko nhanh thì chậm ra vì mình luôn là người biết cách xử lý mọi việc, biết cách yêu và hàn gắn cảm xúc cho cả 2, cô ấy khi yêu mình còn quá non nớt, tất cả đều đc mình dẫn dắt, chủ động trong mọi truyện, đôi khi có cảm giác hơi sợ nhưng lâu dần thì ko còn nữa và thay vào đó là tình yêu cùng với niềm tin vào mình, nhưng tâm lý của con gái, đc nhiều người theo đuổi bao giờ chả thích, nhất là khi bạn bè cô ấy xung quanh luôn kể về anh này anh nọ, rất nhiều anh, những anh chàng đó coi các cô bạn là trung tâm và có thể cho những anh chàng đó leo cây nếu thích, và cô ấy muốn thử cảm giác ấy giống như những cô bạn đó.
Đó cũng chính là thời điểm cách đây 3 tháng khi 2 nhà dặm ngõ, bàn chuyện 2 đứa, kể từ khi đó mình đã chủ quan, ko còn quan tâm đến viêc phải đánh bật các vệ tinh ủa cô ấy nữa, mình đã đặt toàn bộ lòng tin vào 1 tình yêu an toàn, cũng là lúc thằng S kia cho cô ấy trở thành trung tâm, chiều chuộng cô ấy như người yêu thủa mới yêu, và cô ấy muốn thử cảm giác đó, cô ấy sợ mình biết, nhưng vẫn thử và ko biết rằng mọi truyện đi quá tầm kiểm soát lúc nào ko hay, rồi cho đến khi mình biết
Qua câu truyện này mình có đôi lời muốn nói với các bạn đang, sẽ và sắp yêu: Hãy cẩn thận, giữ cô ấy bên mình, đừng quá cung phụng cô ấy, làm osin cho con gái khi chưa là gì của nhau (nếu bạn ko phải nông dân), biết khen, biết chê con gái, con gái sẽ cảm thấy mình cần phải phấn đầu, cần phải làm gì đó để xứng với bạn, nếu chỉ khen mà ko chê, sẵn sàng làm bất cứ thứ gì vì con gái thì bạn đánh mất giá trị của mình trong mắt con gái họ sẽ nghĩ: “thằng này làm thế cũng chỉ để lấy lòng mình mà thôi”. Đó là lý do tại sao mấy thằng đểu thích thì nó làm mà ko thích thì thôi thì luôn đc con gái theo, còn các bạn chân thành lại ko có con gái yêu. Đây chính là cách mình giữ cô ấy trong 4 năm thế mà 1 lúc ko cẩn thận đã đi xa quá, đúng là “khi cực thịnh cũng là lúc khởi suy”
Không phải mình bảo các bạn ngoan quá nhưng: "Nam bất vô lại, nữ bất ái" thế nên ai có lành quá ngoan quá thì nên hư 1 chút sẽ hay hơn Gửi tới các bạn trẻ đang kêu ka FA: Mình ko có ý dạy đời hay bảo các bạn phải thế này thế nọ, đừng lo, chúng nó yêu kệ chúng nó, hãy tự làm cho mình hoàn thiện hơn, hay nói cách khác là đắp vào bản thân mình thì con gái nó tự khác sẽ theo bạn, 1 công việc tốt, 1 thân hình đẹp, biết đàn hát, có nhiều tài lẻ, ăn nói lưu loát, năng động thay vì tối ngày ngồi cắm đầu vào cái máy tính, thì mình dám chắc rằng bạn tha hồ lựa chọn các cô gái cho chính bạn,
Đừng lấy con gái, hay số lần lên giường với con gái làm mục tiêu theo đuổi, mình biết 1 số bạn căm thù ghét con gái bởi từng bị phản bội, nhưng hãy tôn trọng con gái như bạn tôn trọng mẹ bạn, chị bạn, em bạn thì sẽ có những cô gái như họ, và khi đó họ là phần thưởng cho bạn
Mình có đọc qua 1 threat về 1 bạn tâm sự đang là con số 0 khi làm việc ở vtc và 1 số chỗ bị đuổi việc, người mình để ý thì bị người khác cướp mất, bạn đừng buồn, mỗi người 1 số, có khi bây giờ bạn khổ nhưng đó chính là lợi thế cho bạn sau này, tự tin lên, đừng ủ rủ, cuộc sống dạy cho mỉn rằng, đem 1 bộ mặt ủ rủ, buồn chán chỉ làm cho người khác từ chối cơ hội dành cho bạn mà thôi, nó là đồng tiền chính đáng thì cứ làm, dù vất vả cũng đc, ko ai giàu 3 họ, ko ai khó 3 đời mà
Mình xin kể câu truyện lúc mới ra trg và đi làm của mình: 1 thằng sinh viên BK mới ra trường với tấm bằng trung bình và 2 bàn tay trắng, khi bảo bố mẹ vào Miền nam lập nghiệp thì sẽ ra sao rồi chứ, rất buồn nhưng mẹ dấm dúi cho mấy trăm nghìn (ở thời điểm đó là khá lớn), lên xe đò vô miền nam, ko người thân o bạn bè nên thời gian đầu đành làm việc với chức vụ 1 thằng sửa máy móc ở 1 xưởng cơ khí nhỏ, làm đến chiều tối lại chạy xe đạp từ Bình Thạnh sang Tân Phú đi làm rửa xe ôtô vì ở đó đc ăn cơm tối miễn phí, rồi đêm lại chạy về Bình Thạnh để sáng mai đi làm,
Rửa xe ôtô ở Tân Phú 1 năm thì mình có quen đc 1 ông hay đến rửa xe và khi biết mình tốt nghiệp BK, ông bảo mình nộp hồ sơ vào công ty của ông, rồi có gì tính sau. Vui mừng vì đc làm việc tuy ko đúng ngành mình học, nhưng thôi kệ, vì miếng cơm manh áo.
Trong thời gian thử việc 3 tháng mình đã làm cho ít nhất là 1/3 cái công ty của ông ấy choáng, mình làm việc điên cuồng, ko có gì là mình ko nhúng tay vào, chạy sô công việc bằng xe bus và trên chiếc xe đạp mà mình sơn và sửa lại lúc làm ở cái xưởng cơ khí kia (mới cách đây 4,5 năm thôi mà sao thấy ngày đấy mình lúa thế), về sau thì có xe công ty đưa đón và đi taxi, thêm với tính cách hiền lành và ăn nói khá tốt nên mọi người đều rất quý, cũng có những kẻ đâm bị thóc chọc bị gạo nhưng mình kệ, bơ đi mà sống.
Khả năng nhậu nhẹt thì 5 năm ở cái đất BK đã rèn luyện cho mình 1 tửu lượng ko thua kém dân bợm nhậu chính hiệu, nên đi cùng sếp, uống hộ sếp mình ko ngán, bao giờ cũng đưa sếp về, mình thì ko hề gái gú vì thời gian đó mình đang yêu T và công việc làm cho mình ko cò thời gian về gái gú cộng thêm cái áp lực dành 1 thằng bán xứ đi lập nghiệp nữa, nên bà vợ sếp rất tin tưởng còn sắm cho mình 1 cái điên thoại để liên lạc và làm tay trong cho bả ý, cũng vì thế mà ông sếp luôn quý mình. Bây giờ thi thoảng ghe qua trường, thấy các em bây giờ hiền quá, lại nhiều con gái nữa, ko hoang dại và bụi bặm (chính xác hơn là bẩn) như xưa   
Viết dài quá rồi. Ngồi 1 mình luôn có cái hay của riêng nó, nhẹ nhàng và bớt căng thẳng Hà nội 26/07/2013.  Một buổi sáng đẹp trời bên bờ hồ |